Mình nghĩ là trên đời này việc khó nhất là học cách một mình trong thế giới ai cũng sợ cô đơn, sợ một mình. Vì sợ nên người ta dễ chọn những thứ tạm bợ, cho xong hoặc bỏ qua những lấn cấn trong lòng chỉ vì sợ cô đơn. Đi cafe với những người không thực sự muốn đi cafe với bạn, bạn luôn phải nhắc họ hạn chế sử dụng điện thoại. Và bạn luôn phải set cuộc hẹn, và mỗi khi họ buồn bạn đều hỏi họ và đề nghị gặp nhưng khi bạn buồn thì họ ở đâu không biết được. Họ vốn dĩ chỉ quan tâm đến bản thân họ, họ k xứng đáng với những gì bạn dành cho họ và không coi trọng bạn. Yêu đương cũng như vậy, nếu một người thực sự yêu bạn thì bạn có phải nhắc đi nhắc lại việc người ta tôn trọng bạn, trân trọng mối quan hệ, người ta có làm bạn nghi ngờ chính mình, cảm thấy mình có lỗi. Một mối quan hệ dù là tình bạn hay tình yêu cũng cần có sự cân bằng của cả hai, một khi cán cân bị lệch thì mối quan hệ đó khó mà tiếp tục. Có người sẽ cố gắng và cho rằng chắc hẳn là người ta có chuyện gì đó, nhưng 1-2 lần thì có thể họ có vấn đề khúc mắc, nhưng nhiều lần thì sao và họ cũng không lựa chọn chia sẻ với bạn thì mình nghĩ khó có lý do nào biện minh cho vấn đề của mối quan hệ đó được. Mình không phải là người sợ hãi một mình nên mình sẽ không cố gắng níu kéo một mối quan hệ mà cán cân đã bị lệch và biết trước rằng nó chẳng đi đến đâu, mối quan hệ đó rồi sẽ nuốt trọn tinh thần, tâm hồn, lòng tốt, niềm tin và có đôi khi là cả chính bản thân mình. Tại sao mình lại chỉ vì cần một người ngồi đối diện mình để ăn, một người ngồi cạnh ở quán cafe, một người đi xem phim cùng để share tiền bỏng nước, một người đi du lịch cùng để share món ăn, vé cho rẻ, để có người chụp ảnh, để xã hội không đánh giá và kỳ thị mình vì mình đi một mình làm một mình. Nói thật chỉ để tiết kiệm hoặc chỉ để không cô đơn không bị xã hội đánh giá mà khiến tâm hồn của mình bị hao mòn mình thấy không đáng bất kể là với ai. Mình có thể tự đi xem phim, tự mua nước mua bỏng, đi ăn quán ăn ngon một mình mà không cần phải đợi ai đồng ý, mặc đồ đẹp vì mình thích thế, mua cafe matcha mỗi ngày vì mình thích thế, mua đồ xinh chỉ vì mình thích thế, dùng 2/5 lương một tháng để mua sách vì mình thích, đi cafe một mình vì mình có thời gian đọc sách. Ở tuổi 25 khi công việc đủ bận rộn, thời gian dành cho bản thân và gia đình không nhiều mình chỉ muốn bên cạnh mối quan hệ chất lượng, không đánh giá, phán xét nhau, bình dị. Mong là dù ở độ tuổi nào mình cũng không vì sợ một mình mà tạm bợ ở bất kỳ mối quan hệ nào.


Leave a comment