Khi nào có thời gian mình thường cố gắng về nhà, đặc biệt là vào những dịp nghỉ lễ. Vì ngày thường mình dành hết thời gian cho công việc, hơn nữa vừa mới đi làm ở chỗ mới có lúc 3 ngày liền không gọi cho mẹ được vì thế cứ có thời gian rảnh mình chỉ muốn về nhà vì biết mẹ đang đợi. Đợi nghỉ lễ 2/9 quyết định không mang máy tính về để dành 100% thời gian cho gia đình, và sau 3 năm từ hồi mẹ bị ốm mới thấy mẹ ngủ ngon thế. Mẹ bảo vì có con về mẹ yên tâm nên mới ngủ được. Mẹ bị mất ngủ lâu năm, dạo này lại khó ngủ hơn, hay bị đau nhiều hơn, mỗi lần mẹ gọi bảo là hôm qua đau quá mẹ khóc không dám kêu ai mình lại không thở nổi. Chỉ ước mình có thể chịu đau giúp mẹ, nhưng không thể nên chỉ có cách bù đắp cho mẹ từng chút một trong khả năng của mình đưa mẹ đi mua đồ, mua thuốc cho mẹ, đăng ký lớp học cho mẹ, đăng ký trị liệu cho mẹ, đi chơi cùng mẹ, đi xem mẹ diễn văn nghệ. Những lúc chọn đồ cho mẹ làm mình có cảm giác giống như hồi bé mẹ cũng luôn chọn đồ cho mình, nhớ những thứ mình muốn, mình cần có vài thứ hơi khó mua thì mẹ luôn nhớ để khi nhìn thấy sẽ mua cho mình và mang về dù có những lúc mình còn chẳng nhớ là mình từng đòi mẹ mua mấy thứ đó. Tự dưng bây giờ lớn lên lại có cảm giác giống như mẹ đối với mình hồi bé, muốn nhớ tất cả những thứ mẹ cần, muốn mua tất cả những thứ mẹ cần. Thực sự mình không muốn mẹ phải lấn cấn bất cứ điều gì, hoặc tiếc cái gì, thích cái gì mà không dám mua. Nên đi mua đồ với mẹ mà có thứ gì mẹ lấn cấn không mua thì mình đều cố gắng len lén bảo mẹ về trước để mua xong mang về. Và mỗi lần mua được thứ mẹ thích, thấy mẹ cười vui vẻ mình lại thấy hạnh phúc, lại thấy tiền mình làm ra có ý nghĩa một tí. Giờ mẹ cũng chẳng ăn được gì nhiều, cũng khó ngủ, những thứ mẹ thích và có thể làm được và được làm cũng dần ít đi nên bất kể thứ gì mẹ cần mình đều muốn cố gắng làm cho mẹ. Thực ra những việc mình làm cho mẹ chẳng đáng gì so với những thứ mẹ dành cho mình. Cứ cảm giác việc lớn lên, việc ổn định và thành công của mình không thể nào bắt kịp được với việc bố mẹ già đi. Và ghét cả việc mẹ cứ nói với mình việc kể cả không có mẹ ở đây thì mình vẫn phải sống tốt, mình ghét việc mình được bố mẹ tin tưởng và chuẩn bị mọi thứ cho mình. Sẽ có ý nghĩa gì nữa khi đến khi mình đạt được những thứ mình luôn mong đợi mà không có bố mẹ ở đấy.

Hồi mình còn bé và đến trường mẹ nên được chụp chung dù mình mè nheo nên bị mẹ quát

Posted in

Leave a comment

Design a site like this with WordPress.com
Get started