Năm nay mình làm 3 công ty khác nhau, căng thẳng kinh khủng khiếp có những lúc đã nhắn vào nhóm chung với các bạn là em mệt quá, em không chịu nổi nữa, em không biết em làm đúng không. Làm ở công ty luật nọ mà mình giảm 5kg chỉ trong vòng 4 tháng, mình yếu đến mức lúc nào cũng luôn cảm thấy mệt, không thể đến lớp tập, không thể đọc sách, và ngay cả sinh nhật mình cũng không được trọn vẹn. Có một buổi tối nọ trước ngày sinh nhật mình đi mua sách nhưng vì quá mệt mình không đủ sức để lựa chọn, đọc thử những cuốn sách mình định mua mình chỉ chọn bừa một vài cuốn từng thấy trên mạng và thanh toán. Tất cả những sách mình mua lần đó không có lấy một quyển phù hợp với mình, và mỗi khi nhìn vào những cuốn sách đó luôn khiến mình cảm thấy tuyệt vọng, những cuốn sách đó như một chiếc ghim băng đâm vào tay mình và luôn hỏi mình rằng “Đây có thực sự là cuộc sống mà mình mong muốn không?”. Định nghĩa bản thân qua công việc, không có thời gian cho bạn bè, gia đình và ngay cả bản thân cũng không thể chăm sóc nổi. Dù mình biết rằng công việc ở công ty này rất hay và có thể mình sẽ được học nhiều nhất có thể, nhưng điều đó không đủ để giữ mình lại và tiếp tục với công việc này. Không chỉ ở việc sức khoẻ tinh thần và thể chất của mình bị cảnh báo mà mình bắt đầu nhận ra những vấn đề, những điều mà mình đã từng nghĩ là sẽ không xảy ra như vậy. Những điểm mù, những ranh giới của việc vi phạm và không vi phạm, và mình nhận ra là hoá ra ở đời việc lựa chọn đúng sai không khó chỉ cho đến khi bạn ở giữa có những chuyện không đúng và cũng không sai bạn sẽ chọn gì, làm sao để biết rằng vào thời điểm đó, và cả những gì mình lựa chọn là đúng, mình có dám mạnh mẽ để lựa chọn điều đúng đắn hơn hay không hay là nhắm mắt bỏ qua vì cũng đâu có sai. Nhưng mà bằng những bài học mẹ dạy, những gì mình được học, những câu chuyện mình được nghe, những cuốn sách mình được đọc mình quyết định không đi theo, chấp nhận, mình lựa chọn điều mình cho là đúng vì đó không chỉ là một lời tuyên bố của bản thân mình mà còn là lựa chọn mình đưa ra đối với xã hội. Mình thực sự không muốn nhìn thấy một xã hội vận hành như cách những người khác vẫn chấp nhận và mình hiểu rằng lựa chọn của mình không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mình mà cả những người khác và đó sẽ là điều bình thường nếu mình tiếp tục chấp nhận. Dù thực sự những trải nghiệm này không dễ dàng để vượt qua nhưng mình cũng luôn thầm cảm ơn những trải nghiệm này vì nếu không có những chuyện như vậy thì mình có lẽ sẽ không phải là Ali của bây giờ. Và thực sự thì không mong rằng cuộc đời dễ dàng hoặc trải thảm đỏ hoặc toàn màu hồng, chỉ mong trên con đường mình đi, mình đủ mạnh mẽ và đủ tỉnh táo để lựa chọn những điều mình cho là đúng.

Leave a comment