• Mình đang ngồi ở Muji Lotte Mall Tây Hồ, cũng không hiểu sao mình ra đây nữa. Có thể là vì không khí ở trung tâm thương mại này cũng có thể vì lý do gì đó khác. Mình không biết. Dạo này mình bắt đầu thay đổi cách ăn mặc, đã dọn dẹp kha khá tủ đồ. Tự dưng đến giai đoạn những bộ đồ trông boss girl không còn phù hợp, những chiếc váy tafta đứng form, những chiếc chân váy bó sát vòng ba trở nên vô cùng kệch cỡm, bí bách, những chiếc áo ren nửa kín nửa hở, những chiếc áo màu sắc từng lấp lánh, hào nhoáng trở nên vô cùng trống rỗng. Bởi vì những món đồ đó không phục vụ mình, mình chưa từng cảm thấy thoải mái khi mặc, nó phục vụ ánh nhìn của người khác, hay nói đúng hơn là “cái đẹp” trong mắt người khác. Mình tự tin hơn khi mặc những bộ đồ đó vì được người khác chú ý không phải bản thân mình cảm thấy thoải mái, thế là mình quyết định dọn sạch tủ đồ, mua toàn bộ đồ mới, những bộ đồ để mình thực sự cảm thấy yêu cơ thể, làn da của mình. Và mình chọn Muji sau nhiều suy nghĩ và góp ý, cũng có thể bị ảnh hưởng bởi cái Chi khi nó chỉ cho mình cái váy của Muji, và lần đầu tiên mình được mặc một chiếc váy thoải mái đến thế. Ban đầu mình chỉ mua 1-2 chiếc váy vải lyocell của Muji, sau đó là một vài sản phẩm linen, và mình còn nhận ra vải cool touch của Muji cũng khá ổn. Mình khá thích mặc linen đã thử linen của Uniqlo nhưng thực sự cảm thấy linen Uniqlo sau vài lần giặt vẫn khá cứng, linen Muji lại khác chỉ sau một lần giặt mềm và dịu nhẹ hơn rất nhiều. Mình cảm thấy Muji tập trung vào chất liệu của quần áo, nhưng quần áo Muji thì như người phụ nữ vậy, phải nâng niu nhẹ nhàng, kể cả khi mặc hay khi giặt đồ, nhưng mình thích việc này. Còn một điều nữa mình rất thích ở quần áo của Muji là kích cỡ đồ, rất phù hợp và vừa phải. Mình được mặc size M cho áo và L cho chân váy, trong khi ở local brand mình thực sự mặc cảm với cơ thể của mình. Nhiều khi mình thực sự khó chịu khi ở local brand mình mặc L thậm chí là XL nhưng mà lúc thì rộng bụng lúc thì không vừa chân, và lưu ý nhỏ là váy hay quần của Muji đều có dây bên trong để điều chỉnh. Mình cực kỳ yêu điều này, tại mình thích mặc chân váy dài size XL là độ dài cách mắt cá chân của mình tầm 2-4cm nhưng sẽ rộng bụng, nhưng có dây buộc bên trong nên nó lại vừa một cách hợp lý hehe. Và sau đúng 3 tuần shopping thì cả tủ đồ của mình giờ đều là Muji rùi cả đồ skincare cũng chuyển sang bộ lão hoá của Muji để có gì sau một thời gian sử dụng mình sẽ chia sẻ sau. Nhưng mà con người thật lạ đấy vì sau nhiều khoảng trong đời người ta nhận ra thứ mình cần, thứ mình yêu, và có lẽ là sẵn sàng để làm những thứ mình muốn.

  • Hồi bé mình thực ra cũng hơi khó chịu vì gặp ai cũng bị bảo là đấy học mẹ nhé, mẹ cháu siêu giỏi. Vì khó chịu khi bị so sánh với mẹ, vì những người xung quanh mình, trường mình học đều bị bao quanh bởi hình ảnh của mẹ, và những người biết đến mình là con gái của mẹ hơn là bản thân mình, nên hồi bé mình luôn cố gắng cãi mẹ, làm trái ý mẹ, khó chịu với mẹ, xa cách với mẹ, tránh xe mẹ nhất có thể khi gặp mẹ. Sau này lớn lên một chút, không muốn chỉ là cái bóng của mẹ nên mình chọn ngành mà mẹ ít tham gia nhất có thể, và đã tính chuyện sẽ không ở gần mẹ, không nhờ sự giúp đỡ của mẹ hay gia đình sau khi ra trường. Mặc dù mình bướng bỉnh là vậy, cứng đầu, cách xa với mẹ là thế, nhưng mình luôn biết rằng bất cứ lựa chọn nào của mình, mẹ đều ủng hộ một cách âm thầm, không bằng cách này thì bằng cách khác. Bây giờ khi nhìn lại thời điểm đó, mình mới nhận ra là hóa ra mình với mẹ đều giống nhau, đều đam mê công việc, bất kể hôm trước ốm đau, hay có bất cứ chuyện gì thì ngày hôm sau vẫn làm việc như thường, kể cả còn chút sức cũng phải làm việc cho xong. Những lúc giận dỗi mẹ vì mẹ đã lỡ những ngày quan trọng của mình, và đôi khi để tránh bị coi là ưu tiên con gái mẹ mình đối xử bất công với mình. Khoảnh khắc đó mình giận mẹ, nhưng sau này khi nhìn lại, mình nhận ra là nếu mình tổn thương một thì mẹ đau lòng mười, chỉ là mẹ không nói ra. Hoặc vào lúc đó mẹ quá mệt để có thể thể hiện mẹ yêu mình đến mức nào, buồn đến thế nào khi bỏ lỡ từng khoảnh khắc quan trọng của con gái mình đến thế nào. Có phải sau này khi đến một độ tuổi như mẹ khi phải ngược xuôi với cơm áo gạo tiền mình cũng sẽ như thế bỏ qua những cảm xúc của mình hoặc thực sự là không còn đủ sức nữa. Có lẽ vì sợ hãi như vậy nên mình luôn cố gắng cân bằng nhất có thể, để được buồn, để được yêu người khác, được vui với niềm vui, tận hưởng những sở thích của mình, dù biết rằng sẽ nghèo.

  • This content is password-protected. To view it, please enter the password below.

  • Chuyện sửa giày, tự nhận là mình khó tính nên sửa giày hay sửa quần áo khi đã chọn được tiệm ưng ý thì chỉ sửa ở tiệm đó thôi. Không chỉ bởi người ta quen với những yêu cầu của mình mà còn bởi vì sự chỉn chu, cẩn thận, tận tâm của họ. Đơn giản như việc thay đế giày, chẳng là mình có một đôi giày màu nâu, vì có một đợt quá bận nên nhờ người khác mang đi sửa chỗ khác và thay đế giày màu đen.

    Về cơ bản giày vẫn đi được, công dụng vẫn thế, nhưng miếng đế giày màu đen được lắp vào đôi giày màu nâu trông nó kệch cỡm, dù chả ai nhìn thấy, nhưng bản thân khó chịu và luôn tự mình nhìn thấy. Đôi giày đấy khéo cả nửa năm không đi, mãi sáng nay mới mang đi sửa. Tiệm này không to, không hào nhoáng, không nhiều phụ kiện, vừa phải, đơn giản nhưng chỉn chu. Giày dép túi da mình đều sửa ở đây. Thế mới thấy cái gì hào nhoáng quá, to quá, được quảng cáo quá, nhiều thứ quá cũng chưa chắc đã tốt. Bởi vốn dĩ làm gì cũng cần có mục đích, cần sự chỉn chu chứ không phải thấy ai làm gì cũng làm theo, đi đường nào cũng đi, chỉ có mình mới biết mình cần đi đường nào, ở đâu, vào lúc nào và đi như thế nào.

    Chất lượng phải là thứ đi trước tất cả mọi thứ vì những thứ như bằng cấp, giải thưởng, sự nổi tiếng, cửa tiệm lớn, vị trí đắc địa sẽ theo sau khi có sự chỉn chu về thứ mình làm, chất lượng với từng sản phẩm, từng khách hàng, vì đó là sản phẩm mình làm ra chứ không phải đó là khách hàng lớn nhất, trả cao nhất. Dặn người, âu cũng là dặn mình tập trung vào chất là kiến thức và sự cẩn thận chỉn chu cần có.

  • Mình thường có thói quen sẽ mua một cốc cafe vào buổi sáng trước khi đi làm. Vào những ngày có rất nhiều công việc phải xử lý mình sẽ mua một cốc amer đá và latte nóng sẽ được lựa chọn để dành cho những ngày mình có đủ thời gian để cảm nhận sự ấm nóng của latte hoặc muốn ôm áp bản thân bằng một ly latte ngọt ngào. Dạo này mình uống latte khá nhiều và cả lychee nữa, không biết có phải công việc, những thứ mình phải xử lý quá khó nhằn nên mình hay chọn những ly cafe ngọt ngào hơn, hoa quả hơn hay không. Thực ra mình cũng không rõ, chỉ biết rằng những ly latte hay lychee luôn cho mình cảm giác rằng cafe không chỉ giúp mình tỉnh táo để lao đầu vào làm việc, cống hiến cho tư bản mà cafe còn là cách mình được thưởng thức một loại hạt mới, hương vị mới của từng loại hạt, và hơn hết là sự đặc biệt của cafe khi được kết hợp với nước lọc, với sữa, với nước quả. Sự tinh tế của người pha chế được thể hiện rất nhiều không chỉ qua cách họ pha chế đồ uống mà còn là cách họ lựa chọn nguyên liệu để đưa vào thức uống, như latte thì là loại hạt cafe này nhưng lychee thì phải là loại hạt khác các loại hạt khác nhau được lựa chọn kỹ lương cho từng món cafe khác nhau. Và người thưởng thức như mình thực sự đã cảm nhận được từng câu chuyện, sự tỉ mỉ, cẩn thận, tinh tế của người pha chế qua từng ly cafe mà mình thưởng thức. Nếu như ngày thường mình thường chọn cho mình một ly latte, amer hay lychee thì vào cuối tuần hoặc ngày nghỉ mình luôn chọn hand drip, bởi khi chọn hand drip thì cả người pha chế và khách hàng đều cần sự kiên nhẫn, tập trung và không vội vã. Bởi khi pha hand drip người pha chế cần tráng giấy lọc, cho cafe xay thô vào phễu, ủ cà phê trong 30-40 giây, sau đó rót nước theo vòng tròn từ từ để chiết xuất trọn vẹn trong khoảng 3 phút. Quá trình này cần sự kiên nhẫn, thời gian và tinh tế của người pha chế bởi bất kỳ sự vội vã, nhanh chóng nào cũng khiến cho hand drip có thể bị hỏng, có thể là quá đắng hoặc quá nhiều cặn. Bởi vậy mà sẽ rất khó để thấy hand drip được bán trên bất kỳ ứng dụng đặt hàng nào và mình thì dù rất thích hand drip nhưng cũng chỉ uống vào những ngày mình thực sự có thể đủ thời gian, thoải mái để cảm nhận đầy đủ được mùi hương thoang thoảng của quả mọng và sự ngọt nhẹ của hand drip ethi còn đọng lại. Giờ chỉ mong rằng dù đa phần mình vẫn phải chọn những thức uống giúp tỉnh táo làm việc, để hoàn thành những vị trí ở trong đời, gấp gáp vội vã nhưng vẫn có những khoảnh khắc để mình có thể thưởng thức một cốc hand drip đủ đầy về hương vị, cân bằng lại những điều mình phải đối mặt trong đời.

  • Trong nhật ký đọc sách của thầy Hiếu có đoạn viết thế này “Chúng ta vẫn hay nghĩ trên đời này còn có gì xinh đẹp hơn, tự do hơn một chú chim. Ta vẫn ngước nhìn với niềm ngưỡng vọng hình ảnh một con chim sải cánh giữa bầu trời khoáng đạt kia như là sự phóng chiếu của khát khao lớn nhất trong ta. Nhưng có ai để ý rằng dưới đôi cánh của con chim ấy là những chỗ sưng u đau đớn. Tự do, để có nó, phải trải qua đau đớn, phải chấp nhận giá của nó luôn là cái giá nghiệt ngã nhất. Và bởi thế lựa chọn tự do của con người luôn là sự lựa chọn nhọc nhằn và đồng thời cao cả hơn hết thảy.” .

    Khi đọc câu này mình đã dừng lại một nhịp và thực sự câu này đã miêu tả gần như toàn bộ năm 2025 vừa qua của mình. Mình đã không ngừng lựa chọn, nói đúng hơn là tự do quyết định cuộc đời của mình, một cách tự do đúng nghĩa. Mình quyết định nghỉ việc ở một công ty ổn định, được mọi người yêu thương để về công ty luật đi theo con đường trở thành luật sư, để hoàn thành khát khao từ khi còn đi học và rồi mình đau đớn và vỡ vụn khi mọi thứ không như mình nghĩ, thậm chí có thể nói đúng hơn là vượt ngoài sức tưởng tượng và các trường hợp xấu nhất mình đã dự liệu. Mình cũng đã xin nghỉ việc sau 4 tháng, đây thực sự là quyết định khó khăn với mình. Bởi công việc ở công ty luật đó khá ổn, mình đã bắt đầu được làm việc trực tiếp với các sếp, mảng việc mình được làm cũng liên quan đến bất động sản và xây dựng nhiều hơn. Nên việc đưa ra quyết định vào thời điểm này thực sự khó khăn, tuy nhiên đã có một việc khiến mình ra quyết định cuối cùng. Quá trình suy nghĩ để đưa ra quyết định mình đã nhận ra rằng việc đưa ra quyết định đối với chuyện đúng sai rõ ràng thực ra không quá khó khăn nhưng đối với những chuyện ở giữa đúng và sai để đưa ra quyết định nào trong trường hợp đó mới thật sự khó khăn nhất. Lý do quan trọng nhất để mình đưa ra quyết định nghỉ việc đó là khi mình suy nghĩ về một xã hội mình mong muốn sẽ vận hành thế nào, một xã hội mà ở đó ngành luật và những người học luật có thể tiếp tục làm nghề, tin vào nghề và thế là mình đã đưa ra một quyết định cho đến thời điểm hiện tại mình vẫn thấy đó là quyết định sáng suốt nhất đời mình.

    Mình đã nghĩ đến việc nếu mình chấp nhận việc bị đối xử như vậy thì những chuyện đó, cách áp dụng đó sẽ được coi là bình thường, và nó sẽ được áp dụng với rất nhiều người khác, sinh viên luật, người hành nghề luật khác, không chỉ là công ty luật này mà còn là cả các công ty luật khác. Chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi mình đã rất sợ, thực sự sợ hãi khi nghĩ đến viễn cảnh đó bởi những câu chuyện đó, chính sách đó, cách người ta đối xử như vậy có thể sẽ giết chết một trái tim nhiệt huyết với nghề luật, một luật sư tương lai, một người có thể mang giá trị cho nghề luật và xã hội. Nghề luật vốn dĩ đã là một nghề khá đặc thù và khắc nghiệt, nó không chỉ cần tư duy, sự nỗ lực bền bỉ của bản thân mà còn là sự hỗ trợ ủng hộ rất lớn từ gia đình bởi thực sự thì không dễ dàng để đi theo nghề và mình không muốn rằng các bạn cử nhân luật, sinh viên luật sẽ có cái nhìn tiêu cực về nghề luật dù mình biết rằng việc mình làm có thể cũng không có tác động gì nhiều vì đó là việc xuất hiện rất nhiều ở các công ty luật tại Việt Nam. Nhưng mình vẫn làm vì đó là điều mình sẽ không chấp nhận nó xuất hiện ở bất kỳ môi trường nào, công ty nào, và mình cũng sẽ không cho phép bất cứ ai được phép thiếu tôn trọng mình như vậy.

    Mình đã quay lại làm pháp chế của một tập đoàn xây dựng của Thái, với lương thưởng và chế độ tốt hơn. Có lẽ đến đoạn này mọi người sẽ bảo là đến cuối cùng mình cũng có lựa chọn bền bỉ và kiên nhẫn với cái gọi là khát khao của mình đâu, nhưng thực ra thì mình đã đi phỏng vấn ở một công ty luật mà mình mong muốn từ rất lâu, và đang đợi kết quả. Thực sự trước buổi phỏng vấn đó mình đang ôn thi luật sư và mình đi phỏng vấn trước ngày thi với mục đích đơn giản là mình muốn hoàn thành ước mơ rất lâu của mình đó là được gặp luật sư thành viên của công ty mình ứng tuyển. Thực sự may mắn vì lựa chọn đi phỏng vấn vào những ngày nước rút và siêu căng thẳng chuẩn bị thi thì buổi phỏng vấn đó đã một lần nữa cho mình động lực để tiếp tục với nghề luật để tiếp tục ước mơ trở thành một luật sư đúng nghĩa. Dù có thể mình sẽ không được chọn, không nhận được offer nhưng cũng chẳng sao cả mình đã nỗ lực hết sức, và mình có thể thử lại và mình luôn có niềm tin rằng khi con người ta thuộc về một nơi nào đó thì đến cuối cùng người ta vẫn sẽ có được thôi.

    Trích một đoạn email của anh luật sư thành viên đã nhắn cho mình sau buổi phỏng vấn và mình đã luôn suy nghĩ về câu nói đó “Nghề luật sư rất thách thức và cần sự kiên nhẫn, cần một tư duy tường minh về việc mình làm, về cách giải quyết cho từng vấn đề cụ thể. Luật rất khô khan nhưng nếu chúng ta đến với luật bằng trái tim nồng ấm và một tư duy mạch lạc thì anh tin nghề luật không phụ chúng ta. Hạnh phúc không phải là được làm việc ở một toà nhà sang trọng, văn phòng rộng lớn mà hạnh phúc là mình được thể hiện chính mình thông qua công việc mình làm, được phát triển bản thân qua từng dự án, từng công việc cụ thể và quan trọng nhất là mang lại niềm vui, sự an tâm cho khách hàng, giúp khách hàng giải quyết các vấn đề pháp lý khi họ cần chúng ta.”

  • Năm nay mình làm 3 công ty khác nhau, căng thẳng kinh khủng khiếp có những lúc đã nhắn vào nhóm chung với các bạn là em mệt quá, em không chịu nổi nữa, em không biết em làm đúng không. Làm ở công ty luật nọ mà mình giảm 5kg chỉ trong vòng 4 tháng, mình yếu đến mức lúc nào cũng luôn cảm thấy mệt, không thể đến lớp tập, không thể đọc sách, và ngay cả sinh nhật mình cũng không được trọn vẹn. Có một buổi tối nọ trước ngày sinh nhật mình đi mua sách nhưng vì quá mệt mình không đủ sức để lựa chọn, đọc thử những cuốn sách mình định mua mình chỉ chọn bừa một vài cuốn từng thấy trên mạng và thanh toán. Tất cả những sách mình mua lần đó không có lấy một quyển phù hợp với mình, và mỗi khi nhìn vào những cuốn sách đó luôn khiến mình cảm thấy tuyệt vọng, những cuốn sách đó như một chiếc ghim băng đâm vào tay mình và luôn hỏi mình rằng “Đây có thực sự là cuộc sống mà mình mong muốn không?”. Định nghĩa bản thân qua công việc, không có thời gian cho bạn bè, gia đình và ngay cả bản thân cũng không thể chăm sóc nổi. Dù mình biết rằng công việc ở công ty này rất hay và có thể mình sẽ được học nhiều nhất có thể, nhưng điều đó không đủ để giữ mình lại và tiếp tục với công việc này. Không chỉ ở việc sức khoẻ tinh thần và thể chất của mình bị cảnh báo mà mình bắt đầu nhận ra những vấn đề, những điều mà mình đã từng nghĩ là sẽ không xảy ra như vậy. Những điểm mù, những ranh giới của việc vi phạm và không vi phạm, và mình nhận ra là hoá ra ở đời việc lựa chọn đúng sai không khó chỉ cho đến khi bạn ở giữa có những chuyện không đúng và cũng không sai bạn sẽ chọn gì, làm sao để biết rằng vào thời điểm đó, và cả những gì mình lựa chọn là đúng, mình có dám mạnh mẽ để lựa chọn điều đúng đắn hơn hay không hay là nhắm mắt bỏ qua vì cũng đâu có sai. Nhưng mà bằng những bài học mẹ dạy, những gì mình được học, những câu chuyện mình được nghe, những cuốn sách mình được đọc mình quyết định không đi theo, chấp nhận, mình lựa chọn điều mình cho là đúng vì đó không chỉ là một lời tuyên bố của bản thân mình mà còn là lựa chọn mình đưa ra đối với xã hội. Mình thực sự không muốn nhìn thấy một xã hội vận hành như cách những người khác vẫn chấp nhận và mình hiểu rằng lựa chọn của mình không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mình mà cả những người khác và đó sẽ là điều bình thường nếu mình tiếp tục chấp nhận. Dù thực sự những trải nghiệm này không dễ dàng để vượt qua nhưng mình cũng luôn thầm cảm ơn những trải nghiệm này vì nếu không có những chuyện như vậy thì mình có lẽ sẽ không phải là Ali của bây giờ. Và thực sự thì không mong rằng cuộc đời dễ dàng hoặc trải thảm đỏ hoặc toàn màu hồng, chỉ mong trên con đường mình đi, mình đủ mạnh mẽ và đủ tỉnh táo để lựa chọn những điều mình cho là đúng.

  • Subscribe to continue reading

    Subscribe to get access to the rest of this post and other subscriber-only content.

  • Subscribe to continue reading

    Subscribe to get access to the rest of this post and other subscriber-only content.

  • Mình nghĩ là trên đời này việc khó nhất là học cách một mình trong thế giới ai cũng sợ cô đơn, sợ một mình. Vì sợ nên người ta dễ chọn những thứ tạm bợ, cho xong hoặc bỏ qua những lấn cấn trong lòng chỉ vì sợ cô đơn. Đi cafe với những người không thực sự muốn đi cafe với bạn, bạn luôn phải nhắc họ hạn chế sử dụng điện thoại. Và bạn luôn phải set cuộc hẹn, và mỗi khi họ buồn bạn đều hỏi họ và đề nghị gặp nhưng khi bạn buồn thì họ ở đâu không biết được. Họ vốn dĩ chỉ quan tâm đến bản thân họ, họ không xứng đáng với những gì bạn dành cho họ và không coi trọng bạn. Yêu đương cũng như vậy, nếu một người thực sự yêu bạn thì bạn có phải nhắc đi nhắc lại việc người ta tôn trọng bạn, trân trọng mối quan hệ, người ta có làm bạn nghi ngờ chính mình, cảm thấy mình có lỗi. Một mối quan hệ dù là tình bạn hay tình yêu cũng cần có sự cân bằng của cả hai, một khi cán cân bị lệch thì mối quan hệ đó khó mà tiếp tục. Có người sẽ cố gắng và cho rằng chắc hẳn là người ta có chuyện gì đó, nhưng 1-2 lần thì có thể họ có vấn đề khúc mắc, nhưng nhiều lần thì sao và họ cũng không lựa chọn chia sẻ với bạn thì mình nghĩ khó có lý do nào biện minh cho vấn đề của mối quan hệ đó được. Mình không phải là người sợ hãi một mình nên mình sẽ không cố gắng níu kéo một mối quan hệ mà cán cân đã bị lệch và biết trước rằng nó chẳng đi đến đâu, mối quan hệ đó rồi sẽ nuốt trọn tinh thần, tâm hồn, lòng tốt, niềm tin và có đôi khi là cả chính bản thân mình. Tại sao mình lại chỉ vì cần một người ngồi đối diện mình để ăn, một người ngồi cạnh ở quán cafe, một người đi xem phim cùng để share tiền bỏng nước, một người đi du lịch cùng để share món ăn, vé cho rẻ, để có người chụp ảnh, để xã hội không đánh giá và kỳ thị mình vì mình đi một mình làm một mình. Nói thật chỉ để tiết kiệm hoặc chỉ để không cô đơn không bị xã hội đánh giá mà khiến tâm hồn của mình bị hao mòn mình thấy không đáng bất kể là với ai. Mình có thể tự đi xem phim, tự mua nước mua bỏng, đi ăn quán ăn ngon một mình mà không cần phải đợi ai đồng ý, mặc đồ đẹp vì mình thích thế, mua cafe matcha mỗi ngày vì mình thích thế, mua đồ xinh chỉ vì mình thích thế, dùng 2/5 lương một tháng để mua sách vì mình thích, đi cafe một mình vì mình có thời gian đọc sách. Ở tuổi 25 khi công việc đủ bận rộn, thời gian dành cho bản thân và gia đình không nhiều mình chỉ muốn bên cạnh mối quan hệ chất lượng, không đánh giá, phán xét nhau, bình dị. Mong là dù ở độ tuổi nào mình cũng không vì sợ một mình mà tạm bợ ở bất kỳ mối quan hệ nào.

Design a site like this with WordPress.com
Get started