• Quá trình nghỉ việc của mình diễn ra trong đúng một tuần:

    Miêu tả quá trình chia tay công ty trong 1 tuần:

    – Thứ 2: Đi làm test

    – Thứ 3: Phỏng vấn

    – Thứ 4: Nhận offer, đồng thời nộp đơn xin nghỉ việc

    – Thứ 5: Sếp ký đơn, vui như chưa bao giờ được vui, chuẩn bị tài liệu, công việc để bàn giao

    Thứ 6: Chính thức chia tay, đi ăn, nhận quà của mọi người. Lén ra cầu thang khóc để không ai thấy

    Mặc dù đã sang chỗ mới được một tháng nhưng đến giờ nghĩ lại vẫn thấy mình quyết định nhanh thật. Mọi thứ diễn ra trong vòng đúng một tuần, nhanh chóng, vui vẻ, mọi người hỗ trợ hết sức để mình có thể sang chỗ mới sớm nhất có thể. Thực ra quá trình trước khi đưa ra quyết định nghỉ việc cũng không dễ dàng gì, mệt mỏi căng thẳng. Mình cũng tính đến việc nghỉ việc để đi du lịch hoặc chấp nhận offer tạm ở một chỗ nào đấy. Nhưng mình đã cố gắng bình tĩnh lại để đưa ra lựa chọn, để tiếp tục đi phỏng vấn, tiếp tục đi làm để tìm được chỗ phù hợp. May thay đúng lúc mình mong chờ nhất là lúc mình tìm được chỗ mới, nơi mà mình đã mong muốn từ lâu. Đúng là khi mọi thứ đi đúng quỹ đạo của nó thì mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ. Và đúng là có những chuyện phải có vấn đề một chút, có những người phải làm những điều không tốt với mình một chút thì mình mới biết là chuyện đó không ổn, người đó ổn không ổn, đây không phải là nơi mình thuộc về, không phải là điều mình muốn. Đôi khi những thứ người khác cho là tốt, chưa chắc là điều tốt cho mình, chỉ có bản thân mình mới biết mình cần gì vào thời điểm nào. Và có lẽ mình cũng cần cảm ơn những người đã đến và đi, những chuyện đã xảy ra để mình có thể đưa ra quyết định cho bản thân để biết mình thực sự cần gì và muốn gì. Hoá ra chuyện phải xảy ra là chuyện nên xảy ra, người phải gặp là người nên gặp. Một lần nữa lại bước trên một con đường mới, thử thách mới, thú vị, không dễ dàng nhưng mong là mình sẽ đủ mạnh mẽ và đủ sức khỏe để làm những điều mình thích và chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Chính mình cũng không nghĩ là chỉ có vài tháng mà mọi thứ thay đổi nhiều thế, mới gần đầu năm mình còn nghĩ năm nay bắt đầu yêu đương, xin tăng lương, ổn định, đầu tư, tiết kiệm, xây dựng các mối quan hệ, ổn định rồi lấy chồng sinh con thế mà giờ mọi thứ thay đổi hết. Đúng là người tính không bằng trời tính, ít nhất thì mình vẫn đủ mạnh mẽ để đối mặt với các thay đổi, rủi ro và cũng dám nói với mẹ là con cũng đủ mạnh mẽ như lời chúc của mẹ như lúc ra trường rồi ạ.

    Matcha Latte Starbucks ở 2 chỗ khác nhauuu
  • Trước đây mình cứ nghĩ là mình sẽ trở thành một người phụ nữ độc lập về mọi thứ mà không cần ai bên cạnh. Nhưng sau vài năm dành toàn bộ thời gian cho công việc, mình nhận ra là hình như mình cũng cần một người đồng hành. Người có thể đi bên cạnh mình, chúng mình sẽ cũng nhau nỗ lực để trở thành phiên bản tốt nhất và cùng nhau mạnh mẽ hoặc sợ hãi lựa chọn và đưa ra các quyết định. Ở tuổi 22 khi mọi người điên cuồng vì tình yêu mình đã lựa chọn tập trung cho công việc học tập và ở tuổi 25 khi người ta phải trưởng thành khi yêu, mình bước vào tình yêu như những cô gái ở tuổi 22, trẻ con, điên cuồng, vội vàng, sợ hãi, lo lắng, thiếu an toàn. Hóa ra là trong những năm đi làm mình cứ nghĩ mình đã trải qua đủ nhiều để trưởng thành hơn, nhưng đó là trong các lựa chọn, công việc, và cuộc sống. Còn tình yêu là một thứ hoàn toàn khác và sự thật thì khi yêu đương mình vẫn chỉ như một đứa trẻ chưa lớn. Người ta bảo khi kết thúc một chuyện tình cảm đau nhất không phải là khi cả hai nói những lời lẽ không tốt với nhau mà một mối quan hệ khi kết thúc người ta vẫn giữ lại những gì đẹp nhất về nhau, không chặn, không xóa kết bạn, vẫn thấy người kia trên mạng xã hội. Người ta cứ ngỡ là đã quên, nhưng khi thấy một bóng dáng quen thuộc thì trái tim hẫng một nhịp. Cả hai gặp nhau vào lúc chưa đủ bỏ xuống cái tôi, chưa đủ cảm xúc, chưa đủ tình yêu, chưa đủ kiên nhẫn, chưa đủ tin tưởng, chưa đủ hiểu nhau để cùng nắm tay nhau đi tiếp. Không phải là một vết thương bị rách đủ nhiều để phải khâu hoặc cần thời gian để lành, giống như dằm đâm vào tay, không đau đớn, chỉ lâu lâu nhói lên để biết là cái dằm vẫn còn ở đấy, không thể nào quên đi được. Và rồi mọi thứ vẫn cứ thế trôi, công việc và cuộc sống vẫn phải tiếp tục và tình yêu có lẽ không phải điều duy nhất mình ưu tiên khi mình còn công việc, gia đình cần phải lo lắng và cả tỷ thứ khác sẽ chiếm hết thời gian của mình. Trong đời con người ta sẽ có rất nhiều điều hối tiếc, nhưng chuyện xảy ra là chuyện phải xảy ra. Có lẽ chỉ đủ duyên để xuất hiện trong cuộc đời nhau, và không có phận để cùng bước tiếp với nhau. Và hoá ra yêu thì dễ, nhưng để lựa chọn có sống đúng với những gì trái tim mách bảo hay không thì khó vì lựa chọn yêu là chấp nhận yêu cả những lúc xấu xí, bất toàn và bao dung với sự bất toàn đó để cả khi tình yêu không còn nồng nhiệt thì người ta vẫn tử tế nhau….

Design a site like this with WordPress.com
Get started