Trước đây mình cứ nghĩ là mình sẽ trở thành một người phụ nữ độc lập về mọi thứ mà không cần ai bên cạnh. Nhưng sau vài năm dành toàn bộ thời gian cho công việc, mình nhận ra là hình như mình cũng cần một người đồng hành. Người có thể đi bên cạnh mình, chúng mình sẽ cũng nhau nỗ lực để trở thành phiên bản tốt nhất và cùng nhau mạnh mẽ hoặc sợ hãi lựa chọn và đưa ra các quyết định. Ở tuổi 22 khi mọi người điên cuồng vì tình yêu mình đã lựa chọn tập trung cho công việc học tập và ở tuổi 25 khi người ta phải trưởng thành khi yêu, mình bước vào tình yêu như những cô gái ở tuổi 22, trẻ con, điên cuồng, vội vàng, sợ hãi, lo lắng, thiếu an toàn. Hóa ra là trong những năm đi làm mình cứ nghĩ mình đã trải qua đủ nhiều để trưởng thành hơn, nhưng đó là trong các lựa chọn, công việc, và cuộc sống. Còn tình yêu là một thứ hoàn toàn khác và sự thật thì khi yêu đương mình vẫn chỉ như một đứa trẻ chưa lớn. Người ta bảo khi kết thúc một chuyện tình cảm đau nhất không phải là khi cả hai nói những lời lẽ không tốt với nhau mà một mối quan hệ khi kết thúc người ta vẫn giữ lại những gì đẹp nhất về nhau, không chặn, không xóa kết bạn, vẫn thấy người kia trên mạng xã hội. Người ta cứ ngỡ là đã quên, nhưng khi thấy một bóng dáng quen thuộc thì trái tim hẫng một nhịp. Cả hai gặp nhau vào lúc chưa đủ bỏ xuống cái tôi, chưa đủ cảm xúc, chưa đủ tình yêu, chưa đủ kiên nhẫn, chưa đủ tin tưởng, chưa đủ hiểu nhau để cùng nắm tay nhau đi tiếp. Không phải là một vết thương bị rách đủ nhiều để phải khâu hoặc cần thời gian để lành, giống như dằm đâm vào tay, không đau đớn, chỉ lâu lâu nhói lên để biết là cái dằm vẫn còn ở đấy, không thể nào quên đi được. Và rồi mọi thứ vẫn cứ thế trôi, công việc và cuộc sống vẫn phải tiếp tục và tình yêu có lẽ không phải điều duy nhất mình ưu tiên khi mình còn công việc, gia đình cần phải lo lắng và cả tỷ thứ khác sẽ chiếm hết thời gian của mình. Trong đời con người ta sẽ có rất nhiều điều hối tiếc, nhưng chuyện xảy ra là chuyện phải xảy ra. Có lẽ chỉ đủ duyên để xuất hiện trong cuộc đời nhau, và không có phận để cùng bước tiếp với nhau. Và hoá ra yêu thì dễ, nhưng để lựa chọn có sống đúng với những gì trái tim mách bảo hay không thì khó vì lựa chọn yêu là chấp nhận yêu cả những lúc xấu xí, bất toàn và bao dung với sự bất toàn đó để cả khi tình yêu không còn nồng nhiệt thì người ta vẫn tử tế nhau….



Leave a comment